Posts filed under ‘Linh tinh’

My commencement day (07 Jul 2010)

Finally (and luckily)

A moment like this

Thank you for being here.

Always here.

11 July, 2010 at 11:10 pm Leave a comment

Cơm trưa

Mới mua nồi cơm điện và mấy đồ làm bếp linh tinh. Lâu rồi mới tự nấu bữa ăn cho … mình. Sẽ học nấu ăn, nhất là nấu chè. Không thành cơm cũng thành cháo. Xin thề, xin thề, xin thề!

Món tép ăn cũng tạm được còn món canh rõ là ngon.

11 July, 2010 at 4:01 pm Leave a comment

sleepy thursday

Chiều nay đi mua dây nịt. Lần đầu tiên biết dây nịt cũng có size, S, M, L, khác nhau chắc ở chiều dài (?) vì độ rộng bản như nhau. Mà khác được bao nhiêu, phân ra chi ta.

Cạnh gian hàng dây nịt lại có gian hàng giỏ xách … thế là mặc dù ở nhà đã đầy giỏ, lại đang hết tiền nhưng máu tham vẫn dồn lên mặt và đây là dấu hiệu nhận biết tiền ơi ta xin chào mi, tha về một em túi đỏ rất xinh. Ai dà, tội lỗi.

Ví đỏ, túi đỏ, dù đỏ, còn thiếu vài thứ nữa là thành bông bụp.

Tự nhiên lại nhớ con bồ câu tên ‘bleeding heart’, thấy hồi đi Jurong Bird Park. Tội nghiệp, bị gắn cái tên buồn thế này, nó mà biết chắc bleeding heart thiệt luôn.

Bleeding Heart Pigeon

9 July, 2010 at 12:38 am Leave a comment

tóc thề

“Tóc thề vốn là một vài sợi tóc ngắn phất phơ hai bên trán và vành tai. Có những bạn trai nghe nói các cô gái có mái tóc thề, tưởng là các cô đã có người yêu, nhưng thực tế nào các cô đã thề thốt cùng ai?

Nguyên xưa, các đôi trai gái yêu nhau hoặc có những đôi đã nên vợ nên chồng, đang mặn nồng đằm thắm bỗng vì một lý do gì đó làm cho tình duyên dang dở, đôi lứa xa nhau. Họ quyết một lòng, dẫu cho sông cạn đá mòn, năm tháng chờ đợi vẫn một lòng thuỷ chung. Trước khi lưu luyến chia tay, họ cắt trao cho nhau một mớ tóc để làm tin và luôn giữ trong mình như kỷ vật. Mớ tóc đó gọi là tóc thề. Chỗ tóc bị cắt đó dần mọc lại và dài dần, mái tóc mới mọc đó gọi là tóc thề. Trong truyện Kiều có câu:

Tóc thề đã chấm ngang vai
Nào lời non nước, nào lời sắc son.

Có nghĩa là dăm ba năm sau, chỗ tóc bị cắt cụt đã mọc dài chấm ngang vai rồi vẫn chưa thấy bóng dáng người yêu. Nên nhớ, thời xưa con trai cũng để tóc dài, cũng búi tóc, và vì vậy cũng có tóc thề.”

(Sưu tầm)

[Nguồn]

27 June, 2010 at 4:33 pm Leave a comment

74

Nhớ thầy Thuần. Hồi đó ở lớp HDDL, thầy là người mà có lẽ ai cũng kính trọng và sợ nhất. Không sợ sao được, thầy tóc bạc trắng, đi chậm chậm, mà kể chuyện lịch sử, địa lý, văn hóa Việt Nam như đọc bảng cửu chương. Giờ học nào cả lớp cũng ngóc mỏ ra nghe, từng câu từng câu, hay như văn như thơ. Ngày đó hâm mộ thầy dã man mà không dám lên xin chữ ký.

Một trong những chuyện thầy nói mà mình nhớ nhất là chuyện Mỵ Châu Trọng Thủy. Rõ là bà Châu mê trai, ngây thơ vô số tội, nên cả một nước cũng ra đi theo bà. Thầy hỏi, vậy nếu quay ngược được thời gian, ta muốn câu chuyện kết thúc như thế nào.

Chẳng nhớ có ai trả lời không. Chỉ nhớ thầy nói như vầy: trong danh sách những ông vua làm mất nước, An Dương Vương có lẽ là người được lịch sử ưu ái nhất, bởi ông mắc phải cái tội ‘đáng thương’: cả tin. Mà tin ai? Tin con của ổng chứ ai.

Nếu quay ngược được thời gian, xin cứ để câu chuyện diễn ra như vậy. Vì sống trong một gia đình mà bắt vợ đề phòng chồng, kêu cha đề phòng con, thì không phải cũng đáng buồn như mất một nước sao.

Dẹp nhà bà Châu qua một bên.

Là vì hôm nay mình cũng muốn nói câu đó mà.

Là buồn cười quá, em vẫn muốn kết thúc thế nào, thì ban đầu hãy cứ diễn ra như vậy.

Dù có lẽ từ đầu đó cũng chỉ là câu chuyện của riêng em.

22 June, 2010 at 10:55 pm Leave a comment

Older Posts Newer Posts


February 2026
M T W T F S S
 1
2345678
9101112131415
16171819202122
232425262728